Middle bai bien
  • Mục:
  • Ngày: 2016-01-04 00:42:42 UTC

Bãi biển giấu mình

Giấu kín sau những dãy đồi cát trùng trùng nhìn từ phía con đường mới mở cắt ngang núi mang tên Võ Nguyên Giáp, bàu Quan Âm mang hình một trái tim, chứa đầy nước ngọt trong vắt, mát lạnh, lung linh, thản nhiên nằm ngay giữa bãi biển mặn chát vùng Phước Dinh (Phan Rang, Ninh Thuận).
 
Bàu Quan Âm. Góc này nhìn không tim lắm nhưng thề hứa đảm bảo cực đẹp, trong vắt ngọt lịmi. Ảnh Nguyễn Dân

Cái tên gợi tò mò này xuất phát từ những người dân làng Sơn Hải-cái làng nhỏ thoi loi một mình giữa tiểu sa mạc Phước Dinh, sống bằng nghề đi biển và chăn dê, cách nơi sầm uất nhất là thành phố nhỏ Phan Rang-Tháp Chàm khoảng 40 cây số.
Lội qua mười mấy cây số đồi cát chang chang nóng giãy, họ gặp bàu nước này nằm ở khoảng giữa quãng đường hàng ngày dắt dê lên núi, như một phép lạ bề trên thương xót ban cho.

Cái tên gợi tò mò này xuất phát từ những người dân làng Sơn Hải-cái làng nhỏ thoi loi một mình giữa tiểu sa mạc Phước Dinh, sống bằng nghề đi biển và chăn dê, cách nơi sầm uất nhất là thành phố nhỏ Phan Rang-Tháp Chàm khoảng 40 cây số.

Lội qua mười mấy cây số đồi cát chang chang nóng giãy, họ gặp bàu nước này nằm ở khoảng giữa quãng đường hàng ngày dắt dê lên núi, như một phép lạ bề trên thương xót ban cho.



Một vách cát mịn màng cao mười mấy mét dựng đứng ngay bên bờ bàu, tiếp tục che khuất bàu nước khỏi những con mắt của dân đi dã ngoại từ phía núi. Nhưng về phía biển, nó phơi mở ra trọn vẹn trước tầm nhìn, như một món quà tuyệt vời cho những ngư phủ nghèo.



Anh Hùng, sinh ra và lớn lên trên đất này, nay làm cho một công ty du lịch mạo hiểm mới mở, kể về gốc gác cái tên bàu: có lần dân chăn dê đi tới đây thì nhìn thấy Phật bà giáng xuống bàu. Thế là cái tên đầy ơn phước ra đời.

Chính vì sự thiêng liêng này mà người dân địa phương chỉ ghé vào lấy nước uống, rửa mặt rửa chân tay, ngồi nghỉ rồi đi tiếp. Không ai tắm ở bàu-Phật Bà sẽ quở vì dám làm dơ nguồn nước cứu mạng.

Trừ một số ít ỏi người dân sống lâu năm ở đây, chẳng ai biết đến bàu nước đẹp đẽ này, càng chẳng ai biết đến cái tên trân trọng kia. Và hàng chục cây số gành đá kỳ thú muôn hình vạn trạng như chàng lực sĩ nơi thiên đình đang bê thúng đá bỗng tuột tay đổ ào xuống chân sóng xanh đến rợn người, cũng chưa mấy ai được thả sức ngắm ngoài những ngư phủ nghèo.



Có những người sống ở xó biển này đã vài chục năm, nghèo đến nỗi ở cái làng Sơn Hải không giàu có gì mà cũng chẳng có lấy cục đất chọi chim. Vợ chồng chèo thúng qua lần hồi sinh sống ở đây. Đến cái chòi cũng rách lua tua trước gió biển giật như bão tố. Phong cảnh tuyệt đẹp này có ý nghĩa gì trước cái đói?

Ít lâu nay, nhờ con đường mới mở đi lại dễ dàng hơn, hàng ngày lại có người từ Phan Rang vô đi câu, đi chơi, lần vào tận đây gửi xe, mua nước uống. Cũng thêm một nguồn thu nhập đơ đỡ.

Nhưng tôi sợ rằng khi được nhiều người biết tới thì bàu Quan Âm tinh khôi và trong trẻo sẽ bị xéo nát, nguồn nước sạch cho người dân sẽ bị khuấy đục. Vách cát mịn như một tấm gương sẽ bị những đôi chân ham thống kê điểm đến và chụp hình up facebook xéo nát rồi vỡ vụn mất thôi. Như nhiều thắng cảnh đã phải gánh chịu.

Nước biển nơi này đa sắc. Phía khơi xa nó xanh thẳm, xanh đến tím ngắt. Vào gần bờ chuyển sang xanh thẫm nhưng sáng chói, cứ như dưới làn nước không phải nước mà là thủy tinh lỏng vậy. Sát chân những rạn đá, sóng chợt loãng biếc xanh lơ ra y như ai vừa đánh rơi giọt mực xuống bát nước. Trong veo, trông rõ cả những vùng loang mờ mờ chung quanh.

Tôi ngồi trên đỉnh gành, ngắm mãi những đợt sóng xô vào quanh những tảng đá đủ hình dạng. Kia một con rùa đang bơi gần đến bờ, chiếc mai cong và bóng của nó nổi lên trên mặt nước (nhưng chẳng thấy thầy trò Tam Tạng đâu). Một tảng đá bằng bặn như chiếc bàn, sóng từ khơi xô vào rồi phản lại. Hai đợt sóng gặp nhau tóe lên những dây ren trắng phủ tròn quanh mặt.

Một chiếc đầu dê trắng tinh khác biệt hoàn toàn với màu đá nâu vàng chung quanh, đột nhiên thò ra tư lự trên vách đá cheo leo, chỉ có thể quan sát được từ phía biển.

Một giếng nước trời tạo tự đâu thò ra trên lòng đá khô khốc, bán kính chừng hơn mét, sâu chừng nửa mét, nước ngọt hoàn toàn, nằm nghiêng nghiêng theo thế đá nên nước cứ đầy đến miệng lại trào ra chảy xuôi xuống những gành đá bên dưới.



Mạch nước nào dưới lòng đá nuôi vũng nước trời cho này cho những con dê núi leo lên đây uống rồi trầm ngâm đứng chon von trên đỉnh, hình ảnh in sắc như cắt vào nền trời phía sau như một bức tranh về ý nghĩa của sự tồn tại?
Những bức tranh như thế hay gặp ở nơi chỉ có cát, đá, trời và biển này. Một lần tôi thấy tít trên đỉnh tảng đá cao như một tòa nhà chênh vênh trên đồi cát, anh chăn dê nọ khoanh chân ngồi một mình, lưng thẳng, mắt nhìn ra xa, điềm tĩnh như bậc thiền sư đắc đạo.

Rải rác trên sườn núi, vài con dê thủng thẳng gặm cỏ như đang nói với tôi những xao xác của một xã hội đang có quá nhiều thứ ngoài lệ luật... Cũng chỉ là một khoảnh khắc bé nhỏ với thời gian mà thôi.